Đi tìm sự thật về những đứa trẻ “đầu thai” ở bản Cọi
Đi tìm sự thật về những đứa trẻ “đầu thai” ở bản Cọi

Đi tìm sự thật về những đứa trẻ “đầu thai” ở bản Cọi

Thứ Sáu, ngày 17/12/2010 22:20 PM (GMT+7) Chuyện xảy ra ở bản Cọi, xã Yên Phú, huyện Lạc Sơn, tỉnh Hòa Bình. Không phải chỉ một, mà có ít nhất 3 trường hợp.

Tin Tức Việt Nam, tin thế giới trong ngày được cập nhật liên tục từng giờ tại Tin Tức Trong Ngày

Những đứa trẻ, đã chết vì một lý do bất thường nào đó và rồi người ta tin rằng chúng đã trở  về với hình hài của đứa trẻ khác. Những đứa trẻ đã chết là có thật. Những đứa trẻ đang sống cũng có thật. Chỉ có mối liên hệ giữa chúng thì chính những người trong cuộc cũng chưa ai giải thích được.

Một cậu bé, hai số phận?

“Thuận ơi, chị bảo này!”. Đang vội vàng với buổi chợ đầu hôm ở ngã ba thị trấn Vụ Bản, huyện Lạc Sơn, chị Thuận giật mình quay lại, người vừa gọi là chị Phương, giáo viên thị trấn. Cô Phương sinh năm 1961, là giáo viên của Trường tiểu học Yên Phú  từ năm 1990. Trường tiểu học Yên Phú gồm các chi Bùi, chi Đá, chi Vành. Cô giáo Phương dạy ở chi Bùi, nhưng rất hay phải vào vận động trong Cọi, là bản người dân tộc Mường nằm cách Vụ Bản chừng 2 cây số đường đất về phía đông.

“Có chuyện này chị định nói với em, nếu phải hay không phải thì em đừng có gì mà buồn nhé”, cô Phương nói tiếp: “Có một thằng bé ở trong Cọi, các cô giáo bảo nó là con nhà em “lộn” vào nhà ấy đấy. Em vào trong đó xem thế nào đi!”. Trong ngôn ngữ địa phương, từ “con lộn, con lẫn” dùng để chỉ những đứa trẻ đã chết nhưng qua những biểu hiện, cử chỉ, người ta tin rằng nó đã “đầu thai” vào một đứa trẻ khác? Tất nhiên, ngay cả ở Vụ Bản không phải ai cũng tin vào điều này.

Theo mô tả của cô Phương thì thằng bé ấy lạ lắm. Có lần bị mẹ đánh, nó khóc và nói: “Mẹ đánh con là con lại chết đuối lần nữa đấy!”. Cả bố và mẹ đều là người Mường, vậy mà nó cứ khăng khăng rằng nó là người xuôi. Người trong đó thấy lạ, xúm vào hỏi nhiều lần, thằng bé đều nói rằng mẹ nó không phải làm ruộng như mẹ bây giờ. “Mẹ cháu ở nhà tầng cơ, mẹ cháu còn làm việc còn đánh đánh như thế này này”. Thằng bé giơ hai bàn tay làm động tác giống như người gõ máy chữ vậy.

Đi tìm sự thật về những đứa trẻ “đầu thai” ở bản Cọi - 1

Cậu bé Bùi Lạc Bình / Nguyễn Phú Quyết Tiến

Chị Phạm Thị Thuận là cán bộ của UBND huyện Lạc Sơn, đóng ngay trung tâm thị trấn Vụ Bản. Chồng chị, anh Nguyễn Phú Tân có nghề sửa chữa điện. Hai anh chị bằng tuổi nhau, đều sinh năm 1960 tuổi Canh Tý. Năm 1992, anh chị sinh cháu trai, đặt tên là Nguyễn Phú Tiến. Cháu Tiến đã mất năm 1997, khi mới 5 tuổi. Trong một lần ra  sông Bưởi ngay phía sau nhà chơi, Tiến đã ngã xuống sông mà không ai hay biết.

Thời điểm đó, Chị Thuận đang đánh máy chữ cho ủy ban. Hiện tại chị Thuận đã chuyển sang làm thủ quỹ của UBND huyện. Chị Thuận và cô giáo Ngô Thị Phương mặc dù có  biết nhau bởi cùng làm cán  bộ trên một địa bàn thị  trấn nhỏ, tuy nhiên hai người chưa lần nào nói chuyện với nhau. Chính vì thế nên trong các câu chuyện kể, chị Thuận vẫn gọi cô Phương là chị, xưng em. Nửa tin nửa ngờ, chị Thuận cũng không thực sự quan tâm lắm.

Bẵng đi vài ngày, trong lúc vợ chồng ngồi xem tivi, chị Thuận chợt nhắc lại với anh Tân việc này. Anh chị Thuận – Tân lấy nhau mấy năm mới sinh được cu Tiến, rồi chị Thuận không sinh nở nữa. Bởi vậy, nỗi nhớ con luôn ám ảnh cả hai vợi chồng. Đang nằm ườn trên chiếc ghế băng, anh Tân bật phắt dậy, nói ngay: “Có chuyện như thế, sao em không nói với anh ngay? Mình đi tìm con!”.

Tìm đến nhà cô Phương để nhờ cô dẫn đi nhưng không gặp, hai người quyết định tự đi vào bản Cọi. Không có người dẫn đường nhưng chẳng khó khăn lắm hai vợ chồng cũng  tìm được nhà anh Bùi Văn Hoan và chị Bùi Thị Dự, là bố mẹ của cháu Bùi Lạc Bình bời người trong bản hầu như ai cũng biết chuyện lạ về cháu Bình. Anh Hoan đi làm ăn xa, chỉ có chị Dự ở nhà. Lúc ấy Bình đã được 4 tuổi. Cậu bé sinh ngày 6-10-2002. Hôm ấy là buổi trưa.

Đi tìm sự thật về những đứa trẻ “đầu thai” ở bản Cọi - 2

Anh Tân và cậu con nuôi Bùi Lạc Bình / Nguyễn Phú Quyết Tiến

Mẹ nghèo, nhưng đâu để con thiếu áo mặc!

Chị Dự và anh Hoan đều là người dân tộc Mường. Gia đình anh Hoan từ bé sống trong bản Cọi. Hai vợ chồng lấy nhau 6 năm mới sinh được bé Bùi Lạc Bình. Chị Dự sinh khó. Ngày chị sinh, anh Hoan không về kịp, bác cháu là Bùi Anh Tuấn phải thuê xe đưa hai mẹ con đi Hòa Bình để mổ. Khi đòn hai mẹ con về, anh Hoan đã đặt tên là Bùi Lạc Bình. “Là bởi nó không sinh ở đây như những đứa trẻ khác, mà phải ra tận Hòa Bình, nên gọi nó là Lạc Bình”, anh Hoan cười.

Như lời chị Dự kể lại, khi còn nhỏ, cu Bình cũng hoàn toàn bình thường như những đứa trẻ khác. Bắt đầu từ khi gần 2 tuổi, bập bẹ biết nói, Bình mới bắt đầu có biểu hiện khác. Vì anh Hoan đi làm xa nên ở nhà chỉ có hai mẹ con, giao tiếp với nhau bằng cả tiếng xuôi lẫn tiếng Mường. Tuy nhiên, ngay từ khi đầu bé Bình đã tỏ ra nói rất rõ tiếng xuôi. Nhiều lần, Bình nằng nặc đòi mẹ “cho con về nhà để lấy quần áo”.

Chị Dự nói: “Con à, nhà mình tuy nghèo  thật, nhưng chẳng đến nỗi để con phải không  có quần áo mặc, việc gì phải đi xin của ai”. Thì Bình đáp: “Không, con không xin, con về nhà con để lấy cơ. Con vẫn còn quần áo để ở nhà đấy!”. Có lần, vì Bình cứ lẽo nhẽo đòi mãi, tức quá chị Dự đã phết vào mông cu mấy cái. Bình mếu máo: “Con đã chết một lần rồi. Mẹ đánh con  là con lại chết lần nữa đấy, mẹ không thương con à?”. Nghe những lời nói không hề trẻ con chút nào ấy, chị Dự sởn gai ốc mà không biết phải làm sao.

Một lần khác, khi đã ngoài ba tuổi, Bình được mẹ Dự cho theo ra chợ ngoài thị trấn Vụ Bản. Ra đến chợ, Bình cứ kéo tay mẹ và nói: “Mẹ đi với con, con dắt mẹ về nhà con”. Chị Dự tức quá, mắng Bình. Bình khóc lóc, nhưng vẫn cố kéo mẹ đi. Cực chẳng đã, chị Dự đành phải chiều thằng bé. Từ chợ thị trấn, Bình dắt mẹ đi ngược lại phía sân vận động rồi rẽ vào đường Hữu Nghị và dừng bước cửa nhà số 25. Chính là nhà anh chị Tân – Thuận bây giờ.

Đi tìm sự thật về những đứa trẻ “đầu thai” ở bản Cọi - 3

Chị Bùi Thị Dự bên tấm ảnh Bùi Lạc Bình (khi vừa tròn 3 tháng tuổi)

“Lúc bấy giờ không để ý số nhà, nhưng nhớ rất rõ đó là nhà một tầng, có giàn cây trước cửa. Bình chỉ vào đó và bảo đấy là nhà nó”, chị Dự quả quyết. Khi ấy nhà không có ai, quanh quẩn một lúc hai mẹ con lại đi về. Sau khi dắt mẹ đến chỗ căn nhà đấy, trên đường về Bình có vẻ vui và thoải mái hơn. Chị Dự cũng chẳng hiểu ra làm sao, chỉ mừng là thằng bé bớt lèo nhèo hơn.

Thấy Bình nói nhiều chuyện lạ, các cô giáo ở Trường Mầm non Yên Phú thuộc  chi  Cọi, nơi Bình đang học, thường xuyên kéo riêng Bình ra hỏi chuyện. Rất nhiều lần, khi hỏi tên, Bình đều nói cháu không phải tên là Bình. Mà là Tiến. Bình còn nói mình đã bị chết đuối. Bình kể có một lần đi chơi với hai chị hàng xóm ra bờ sông, Bình trèo lên hòn đá, thò xuống nước rửa chân nên bị trượt, lăn xuống sông chết đuối. Rồi Bình kể chuyện người ta đưa em đi chôn như thế nào.

Các cô giáo hỏi làm thế nào mà cháu về được nhà ba Hoan, mẹ Dự? Bình bảo; ''vì “người ta” bỏ cháu trên đồi cao (mộ Nguyễn Phú Tiến táng trên một quả đồi), nên “cháu chẳng có gì ăn. Cháu khát lắm nên tìm đường về nhà. Nhưng về đến ngã ba nhà ông Lai thì có một “bóng lớn” (theo cách của người địa phương thường dùng để chỉ những oan hồn vô chủ) ở đấy nó chặn đường, đuổi đánh nên cháu không về được. Cháu sợ quá chạy vấp xuống một cái mương gần sân rộng thì vừa hay ba đi qua. Cháu quàng vào người ba và theo ba về nhà luôn”.

“Ba” mà Bình nói đến đây chính là anh Hoan. Theo quan sát của chúng tôi khi thực hiện loạt nghi chép này, đúng là có một rãnh thoát nước gần sân vận động trung tâm thị trấn Vụ Bản thật. Sân vận động này nằm bên trái Quốc lộ 12B hướng đi về Nho Quan, Ninh Bình. Bên phải là ngã ba rẽ vào đầu đường phố Hữu Nghị. Còn ngã ba thị trấn Vụ Bản có chợ trung tâm thị trấn như đã nói ở phần đầu thì lại nằm lùi phía trên, nơi có Nhà văn hóa huyện.

Trong số các cô giáo, người quan tâm nhiều nhất đến chuyện này là một cô giáo hàng xóm nhà anh Tân – Thuận (mặc dù đồng ý kể chuyện cho tôi, nhưng cô đề nghị xin được giấu tên). Cô giáo người Mường này đã từng dạy Nguyễn Phú Tiến từ khi Tiến còn sống và gửi ở Trường Mầm non Hoa Hồng ngoài thị trấn Vụ Bản. Mấy năm nay, cô giáo được  tăng cường vào chi Cọi, và lại dạy cu Bình nên biết chuyện.

Khi đem những chuyện lạ về cậu học sinh tên Bình về kể ở nhà, chồng cô đã cấm cô không được nói chuyện đó với anh chị Tân – Thuận. “Anh ấy không cho tôi nói, vì không biết thực hư thế nào, sợ như thế lại gợi vào nỗi đau của người ta”, cô giáo bảo thế. Và mãi về sau này, khi vợ chông anh chị Tân – Thuận đã đón được cu Bình ra ngoài thị trấn rồi, cô giáo mới kể lại toàn bộ những gì cô biết được từ trong trường mầm non chi Cọi.

Đi tìm sự thật về những đứa trẻ “đầu thai” ở bản Cọi - 4

Anh Tân chỉ nơi cậu con trai Nguyễn Phú Quyết Tiến đã ngã xuống sông Bưởi

Như có tình máu mủ ruột rà

“Ngay lần đầu gặp tôi, thằng bé đã chẳng hề tỏ ra sợ sệt. Điều này trái ngược hẳn với đám trẻ con trong bản, vốn rất nhát người lạ”, anh Tân nhớ lại lần đầu tiên gặp bé Bùi Lạc Bình ở nhà chị Dự. Ngồi chơi hồi lâu, vợ chồng anh đã rủ mẹ con chị Dự sang nhà chơi. Chẳng đợi mẹ đồng ý, Bình nhận lời ngay. “Thực tình là tôi muốn thử xem câu chuyện về việc nó biết rõ nhà tôi như thế nào”, anh Tân nói.

Cả 4 người trèo lên chiếc xe máy. Bình ngồi đằng trước. Trước khi lên xe, anh Tân đã nháy mẹ Dự và chị Thuận im lặng, để anh nói chuyện với cháu. Từ trong bản đi ra, vừa ra cây xăng thị trấn, sắp đến đầu đường Hữu Nghị, Bình đã chỉ sang bên trái: “Bác rẽ vào đây nhé. Rẽ theo lối này này”. Anh Tân nhớ rất rõ hôm ấy anh cố tình đi chầm chậm trong phố, nhưng không  tạt vào nhà nào cả. Khi đi ngang qua nhà số 25, Bình lập tức hét toáng lên: “Nhà cháu đây rồi. Bác không biết à? Nhà cháu đây rồi mà!”.

Cửa nhà vừa mở, Bình chạy xộc vào trong nhà như quen thuộc lắm. Cậu bé mở tủ lục lỏi lung tung như muốn tìm cái gì đó. Anh Tân hỏi: Thế giường mà thằng cò hay nằm ở đâu ấy nhỉ? Cu Bình lập tức chạy vào buồng giữa và chỉ lên  giường duy nhất. Nguyên nhà vợ chồng anh chị Tân – Thuận là nhà ống một  tầng, mái bằng. Ngoài cùng là sân, gian phòng khách rồi đến buồng ngủ và trong cùng là gian bếp với khu công trình phụ và một bể nuôi cá tăng gia chừng 2m2. “Khi tôi thử hỏi nó ngày trước nó nằm ở góc nào, nằm như thế nào, cháu nó đã trèo lên giường nằm đúng góc bên trong sát tường, và nằm sấp. Ngày trước  thằng cu Tiến cũng hay nằm y hệt như thế!” – anh Tân miêu tả lại.

Đi tìm sự thật về những đứa trẻ “đầu thai” ở bản Cọi - 5

Chị Thuận, bé Bình/Tiến, anh Tân và người bác ruột Bùi Văn Tuấn

Một điều lạ nữa là hôm đầu tiên “về nhà” ấy, cu Bình đã tỏ vẻ quyến luyến, không muốn vào lại trong bản nữa. Cả anh Tân và chị Thuận phải dỗ mãi, nó mới chịu theo chị Dự và cả ngày hôm sau ngồi ngóng “hai bác qua đón cháu nhé”. Chị Dự cũng xác nhận điều này và còn cho biết thêm Bình chưa bao giờ chịu ở lại nhà ai hồi còn ở trong bản. Đã vài lần chị Dự cho Bình về nhà bà ngoại ở ngoài thị trấn, đối diện Trạm Y tế huyện chơi nhưng Bình không chịu ngủ lại, cứ đến tối là khóc đòi về.

Và thế là bắt đầu từ đấy, theo thỏa thuận giữa hai bên và được sự đồng ý của chính cu Bình, anh chị Tân – Thuận đã đón Bùi Lạc Bình ra ngoài thị trấn cả tuần. Đến cuối tuần lại đưa cháu vào trong bản Cọi. Đến bây giờ mọi người đều gọi Bình là Tiến, như tên của con anh chị Tân – Thuận trước đây. Chính bản thân Binh cũng rất thích được gọi như thế. Theo anh Tân kể lại, thì lúc đó mặc dù đồng ý cho Bình ra ở ngoài với mình, nhưng anh Tân chưa thực sự tin vào điều gì. “Vợ chồng tôi cũng khó khăn về đường con cái, nên khi thấy cháu có tình cảm như thế, chúng tôi chấp nhận ngay. Nhưng chúng tôi chưa thể tin ngay được. Chúng  tôi đã thử rất nhiều lần…” – anh Tân nói.

Liệu Bùi Lạc Bình có phải là Nguyễn Phú Tiến thật không? Nếu đúng thì chẳng lẽ kiếp luôn hồi lại có thực, điều mà bấy lâu nay luôn bị khoa học hiện đại bác bỏ? Còn nếu như không có thực, thì tại sao Bình lại biết được những chuyện liên quan đến Tiến mặc dù gia đình hai bên chưa hề bao giờ biết nhau? Hay liệu có phải do hoàn cảnh gia đình neo đơn, hiếm con nên anh chị Tân – Thuận đã tìm cách nhận Bình làm con nuôi và dựng chuyện lên như thế?

Nhưng nếu đúng như thế, thì tại sao không tìm một gia đình nào đông con hơn chứ không phải gia đình anh chị Hoan – Dự lấy nhau tới 6 năm trời mới có được một mụn con; hoặc chọn một khoảng cách xa xôi cách trở hơn để có thể hoàn toàn có được đứa bé, thay vì cho nó đi lại thường xuyên như thế? Và, điều quan trọng hơn cả, tại sao người nói ra đầu tiên lại chính là cậu bé Bình chứ không phải ai khác? Có quá nhiều thắc mắc xung quanh chuyện về cậu bé kỳ lạ ấy!

(Theo An ninh thế giới)
(1273 bình chọn, 8/10 điểm)

Tin mục Tin tức

Tin mục Eva tám
Trang chủ EvaTin tức Diem thi dai hoc 2013Eva támSiêu mẫu nhí 2013Làng saoThời trangLàm đẹpBà bầuLàm mẹTình yêu - Giới tínhBếp EvaNhà đẹpClip EvaSức khỏeĐi đâu - Xem gìMua sắm - Giá cảTrổ tài vào bếpEva Sành điệuLịch Vạn NiênẢnh đẹp EvaGIA VANGGIA USDDiễn đàn EvaGóp ýRSS
X
CNT2T3T4T5T6T7