Con đến tuổi đi mẫu giáo, cha mẹ nào cũng lo. (Ảnh minh họa). Nhật ký “nhập ngũ” của conThứ năm, 21/06/2012, 08:00 PM (GMT+7)Sự kiện:
Tâm sự người mẹ
Ngày con đi mẫu giáo, mẹ còn hồi hộp hơn cả ngày chấm dứt đời độc thân.
Hãy đến với chuyên mục Làm mẹ của Eva để hiểu hơn về mẹ và bé , cách Chăm sóc trẻ sơ sinh, Cách đặt tên cho con, những điều cần biết khi trẻ ăn dặm, hay những câu truyện cổ tích hay cho bé và chia sẻ cảm xúc trong Tâm sự người mẹ bạn nhé! Với mẹ, ngày đó còn hồi hộp và chan chứa cảm xúc hơn cả ngày mẹ chấm dứt cuộc đời tự do của mình cùng bố, và vì thế, những dòng nhật ký mà chúng tôi nhận được, thật bồi hồi và cũng thật đong đầy yêu thương. 1. Mẹ Lệ Quyên và “chiến sỹ” Jerry Vào thời điểm đó, có 1 trường mầm non tư nhân vừa mở ở ngay khu chung cư. Mẹ đến đăng kí cho bạn học thử 3 ngày. Thế nhưng ngay buổi sáng đầu tiên mẹ đã không chịu được khi thấy con khóc ròng rã, trường mới lên chưa đủ các cô, lớp học sắp xếp lộn xộn, các đồ nguy hiểm ở ngay tầm với của con… Thế là sau 1 tiếng, mẹ lại bế bạn về. Mãi vẫn chả nghĩ ra cách gì, mẹ đành xin nghỉ việc. Rồi bà ngoại bảo gần nhà bà có một bác trông trẻ mát tay hiện đang trông mấy đứa rồi, hay chuyển về nhà ông bà ở, gửi con ở đấy luôn.
Thế là quyết định chuyển về nhà bà ngoại sống. Cũng lang thang trên các thể loại diễn đàn về việc đưa con đi học lần đầu tiên để chuẩn bị tâm lý nhưng thực tế, làm mẹ đau tim hơn nhiều. Trước ngày đi học chính thức, chiều nào mẹ cũng đưa bạn sang nhà bác đó chơi, cho bạn quen dần. Có mẹ ở đó, bạn thích lắm, còn ngồi ăn với các anh chị khác. Mẹ khấp khởi mừng thầm. Chắc cả đời mẹ sẽ không bao giờ quên cái ngày đầu tiên bạn chính thức nhập ngũ. Mẹ đã lang thang trên khắp các diễn đàn, ghi chép và tìm hiểu thật tỉ mỉ những trường xung quanh khu mẹ làm việc và quanh nhà để đưa đón con cho tiện. Mẹ đã chần chừ hoài và cứ giữ con ở nhà không muốn cho con đi học.
Nhưng vì muốn con dạn dĩ hơn, mẹ cũng quyết định cho con đi học ở một trường tư thục mới mở gần nhà, vì ít ra trong lớp con đã có một anh hàng xóm cạnh nhà là bạn. Tối hôm đó, mẹ cũng nằm thủ thỉ, hỏi con là: “Con giai mẹ lớn rồi, anh Đạt (anh hàng xóm) cũng đi học rồi, thế con có thích đi học không?”. Thằng bé chắc cũng chưa hình dung ra đi lớp là thế nào, bèn hồ hởi: “Con có ạ!”. Tròn 2 tuổi, mẹ cho con đi lớp buổi đầu tiên. Khi đưa con lên lớp, con nhìn quanh và thốt lên: “Nhiều chị Bống thế!” (Vì chơi ở nhà với các bạn hàng xóm toàn là con giai, chắc con chưa thấy nhiều bạn gái thế bao giờ!). Rồi cũng chạy lăng xăng chỗ nọ chỗ kia. Mẹ dặn bà hết giờ cơm trưa ra đón cháu về. Trưa bà ra đón, bà bảo thấy con ngồi thu lu một xó, không chơi đùa với ai. Vừa nhìn thấy bà con đã khóc! Mẹ thật lo lắng… Tối hôm đó, mẹ hỏi con hôm nay đi lớp vui không? Anh Đạt (anh hàng xóm) có chơi với con không? Chỉ thấy anh chàng bảo: Không ạ! Rồi tối ngủ thỉnh thoảng lại dậy khóc một lần. Nhưng mẹ vẫn phải cho con đi học thôi.Và hôm nào cũng thế, sáng cả mẹ và con chia tay nhau trong nước mắt, đến trưa bà đến đón, con vẫn khóc. Đến ngày thứ 5, con sốt, ho. Thế là nghỉ 1 tuần và vừa đi học được 2 buổi thì con bị nổi nốt ở tay chân, bác sĩ khám bảo con bị chân tay miệng (thể nhẹ), mẹ cho con nghỉ học luôn!
Hoài An ( Lửa ấm)
(1652 bình chọn, 8/10 điểm)
Thông tin doanh nghiệp
Tin Làm mẹ nhiều người đọc Mắt bé đỡ sụp mí nhờ mẹ siêng vuốt?
|
sự kiện tiêu điểm
|
|||
| X | ||||||
| CN | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 |